Gần ba năm không thấy, thuật cận chiến của Isabella tiến bộ không ít. Mặc dù không kịp Trần Lạc, hắn hoàn toàn có thể phản kháng, nhưng người nào sẽ phản kháng ở thời điểm này? Trần Lạc nằm trên đồng cỏ, Isabella cưỡi trên người hắn, hắn nắm tay của nàng, nhẹ nhàng dùng sức, nàng liền mất đi cân bằng, cả người nhào vào ngực của Trần Lạc. Trần Lạc xích lại gần bên tai của nàng, nhỏ giọng nói: “Thật xin lỗi, tớ đã về trễ rồi.” Khí tức ấm áp phảng phất bên tai, để chiếc cổ dài trắng nõn của Isabella phủ kín một tầng phấn hồng. Trần Lạc nhẹ nhàng hôn lên trán cùa nàng, Isabella tựa vào ngực của hắn, không còn chút sức nào. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương