Mặc dù Trần Lạc không có ý định bại lộ thân phận của mình quá sớm, nhưng hành động của hắn trong giới khoa học đã coi như kinh thiên động địa, so với năm đó trong giới toán học còn quá phận hơn. Thân phận Thần Toán Học không bại lộ, thật ra cũng không khác nhau mấy. Phiền toái duy nhất chính là trở về làm sao giải thích với Isabella. Chẳng qua chuyện này không phải là chuyện khẩn cấp trước mắt, chờ đến sau này hắn trở về Lorrain lại nói cũng được. Tasia đưa cho hắn ma pháp siêu giai gom góp từ các nước xung quanh, phái Ngân Hà đã đứng vững địa vị trong giới khoa học, cũng đã đến lúc hắn rời khỏi đây. Trần Lạc đưa một xấp bản thảo dày cộm cho nàng, rồi nói: “Đây là tôi sửa sang lại từng hướng phát triển của mỗi ngành, làm phiền điện hạ giao những thứ này cho tất cả những người phụ trách.” Niềm vui thú của khoa hóc ở chỗ quá trình nghiên cứu. Nếu như Trần Lạc nói tất cả tri thức cho bọn họ, như vậy sự tồn tại của phái Ngân Hà còn ý nghĩa gì. Đương nhiên, vì để họ không đi lên lối rẽ, Trần Lạc vẫn chỉ cho họ phương hướng để phát triển. Cấu tạo của kính hiển vi đã cho bọn họ, các học giả y học hẳn sẽ ra sức nghiên cứu thêm về giải phẫu và vi sinh học, không có khả năng lại bị những quan điểm bệnh tật kỳ quái lừa dối. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương