“Pierre, không được vô lễ như vậy.” Will mỉm cười xin lỗi Trần Lạc: “Học sinh của ta không hiểu chuyện, xin mời ngài Blair không cần để ở trong lòng.” Will nhìn như đang xin lỗi, nhưng không có một chút ý tứ trách cứ Pierre. Trong giới học thuật, học giả khoa học đứng ở trên đỉnh, nghiên cứu toán học sâu cỡ nào cũng chẳng qua vì phục vụ họ mà thôi. Hơn nữa, theo họ nghĩ, hầu hết nghiên cứu của học giả toán học đều không có tác dụng thực tế. Trần Lạc còn rất nhiều việc phải làm, không rảnh dây dưa với những người này, hắn phất tay nói: “Nếu như ngài không có chuyện gì, ta đi trước. Trần Lạc vẫn chưa đi xa, người trẻ tuổi kia hừ lạnh một tiếng, khinh thường nói: “Thật sự coi mình là đại nhân vật à! Biểu lộ của đại học giả Will vẫn lạnh nhạt như cũ, ông nói: “Người trẻ tuổi có tính tình như vậy cũng rất bình thường, tuổi của hắn còn nhỏ hơn ngươi. Trong giới toán học và y học đã là người đứng đầu. Từ xưa đến nay, trong giới học thuật chưa từng có ai ở tuổi này có thể làm được như hắn. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương