Trần Lạc nhìn đằng sau trống không, hướng ánh mắt về phía Tasia, hỏi: “Không còn sao?” “Đây chính là toàn bộ nội dung của bản ghi chép.” Tasia khẽ gật đầu, giải thích: “Sau đó ngài Kohl đi đến đền thờ, cũng không trở về nữa.” Trần Lạc nghi ngờ hỏi: “Chẳng lẽ đền thờ không nói gì sao?” “Đây đã là chuyện từ mấy trăm năm trước.” Tasia nói: “Sau khi ngài ấy đến đền thờ, cụ thể xảy ra chuyện gì, không ai biết.” Trần Lạc cẩn thận nhìn bản ghi chép này thì phát hiện ở trang này có một khe hẹp, còn một ít vết tích cao thấp không đều như thể có người xé xuống một trang giấy ở chỗ này. Nói cách khác, hắn nhìn thấy cũng không phải là trang cuối cfung. Có người xé đi trang cuối cùng của quyển ghi chép, cũng có thể do chính Ma Pháp sư Kohl xé đi. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương