Bộ lạc Vu Sư giấu ở nơi này có chừng mấy chục hộ, dân số hơn trăm người.

Nếu như chỉ mua sắm lương thực phổ thông, một ngàn đồng vàng đủ để bọn họ an ổn vượt qua vài mùa đông.

Bề ngoài của Vu Sư và Ma Pháp sư cũng không có gì khác biệt, chỉ cần bọn họ không chủ động hiển lộ vu thuật, người khác vĩnh viễn không biết thân phận của bọn họ, đây cũng là nguyên nhân mà rất nhiều Vu Sư có thể sinh tồn trong thế giới của Ma Pháp sư.

Có tiền, bọn họ có thể mua sắm lương thực trong các thành trì của Ma Pháp sư, cẩn thận một chút muốn tiến vào cũng không khó.

Hai vị trưởng lão ngược lại không khách khí chút nào, hiển nhiên triệt để xem Trần Lạc như người một nhà. Trưởng lão phái nam tên là Matt, lão nhìn Trần Lạc, cẩn thận hỏi: “Ngài Sứ giả có muốn nói chuyện ngài giáng lâm cho các bộ lạc khác biết hay không?