Trần Lạc quên mất mũi của Isabella còn thính hơn mũi chó, nàng thế mà phân biệt ra được tất cả hương nước hoa trên người của hắn. “Không làm gì hết.” Trần Lạc thành thật trả lời: “Sau phần dạ tiệc là vũ hội, mấy cô gái kia đến mời tớ khiêu vũ một hồi, sau đó tớ liền về nhà.” “Cậu không phải không biết khiêu vũ sao?” “Các nàng dạy tớ. . .” . . . Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương