Hai cánh tay nhẹ nhàng đụng vào, lại rất nhanh tách ra. Ánh mắt của Tasia nhìn Trần Lạc, nàng khẽ nói: “Đã sớm nghe tên của ngài.” Câu nói này nếu do người khác nói có nhiều khả năng là lấy lòng, nhưng Tasia thì không nhất định. Tại vương quốc Gaya, cái tên Blair không khác gì ma quỷ. “Điện hạ nói đùa.” Trần Lạc cười, nói: “Hẳn tiếng xấu đi.” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương