Trần Lạc nhìn Isabella một chút, nâng cánh tay của mình lên ngửi ngửi, hỏi: “Có sao, tại sao tớ không ngửi được?”

“Có!” Isabella khẽ gật đầu khẳng định. “Mấy ngày nay Donna vẫn luôn dùng loại nước hoa này, tớ không có khả năng nghe sai đâu. Blair, hôm nay cậu đã từng gặp Jasmine phải không, nàng cũng dùng loại nước hoa này.”

Britney tiến lên hai bước, đi đến bên cạnh của Trần Lạc, nói: “Cô cũng không ngửi được mùi hoa nhài, ngược lại có hương bách hợp, cả ngày Blair ở với em, trên người tất cả đều là mùi thơm của em.”

“Có thể là em ngửi sai. . .” Câu nói này khiến Isabella hơi đỏ mặt, nàng vội vàng nói tránh đi: “Blair, ngày mai cậu rảnh không, cha mẹ tớ muốn gặp cậu. . .”

Trần Lạc giật mình, hỏi lại: “Gặp tớ hả?”