Trần Lạc khẽ đảo mắt qua người Isabella, rồi lại hướng ánh nhìn về phía Ouston, hỏi: “Thành chủ đại nhân có chuyện gì không?”

“Mấy tháng trước, ngài giết chết một tên Hỏa hệ Ma Pháp sư cao cấp, cứu con gái của ta khỏi tay của hắn, chúng ta vẫn luôn muốn cám ơn ngài, thế nhưng không có cơ hội.” Ouston từ tốn giải thích, đoạn quay sang nhìn Isabella, nói: “SaSa, còn không cám ơn ngài Trần Lạc đi.”

Isabella giơ hai tay lên, khẽ khom người, nhu thuận nói: “Cám ơn ngài.

Trần Lạc quen biết Isabella lâu như vậy, vẫn chưa từng gặp nàng lễ phép như hôm nay.

Ngược lại, hắn thật sự muốn thấy Isabella tiếp tục đóng vai thục nữ, nhưng ở gần nàng càng lâu, càng dễ bại lộ thân phận. Trần Lạc đành nhìn Isabella một chút liền dời ánh mắt, bình tĩnh nói: “Chỉ là nàng may mắn mà thôi.