Trong tiểu trúc yên tĩnh, giọng nói kia bỗng trở nên vô cùng chói tai. Hoàng Phủ Thần nhíu mày: “Tô Cầm, ta biết nàng đang ở trong đó. Lần này ta tự mình đến gặp nàng, không liên quan gì đến Quốc sĩ.” Hắn nghĩ rằng nàng có thể sẽ cho rằng hắn bị Quốc sĩ sai đến khuyên nhủ, nên mới không chịu mở cửa gặp hắn. Nếu nói như vậy, có lẽ sẽ khiến nàng hạ bớt đề phòng. Nhưng đợi một lúc lâu, trong phòng vẫn không có chút động tĩnh nào. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương