“Phu quân, chàng còn đứng ngẩn ra đó làm gì?” Vân phu nhân bước đến bên cạnh Vân Mục, không nhịn được khẽ đẩy ông một cái. “A? Ừ, ta… ta đến giúp ngay…” Vân phu nhân chưa từng thấy Vân Mục thất thố như vậy, khó khăn lắm mới nhịn được ý cười, lặng lẽ nhìn sang phía Vân Thư. Chỉ thấy nàng cúi mắt, không rõ cảm xúc, nhưng Vân phu nhân biết rõ—nàng chắc chắn ý thức được mình vừa gọi Vân Mục là gì. Khoảng cách giữa hai cha con… cuối cùng cũng hóa giải được sao? Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương