Thân thể mảnh mai như cánh diều đứt dây bay lên không trung, gió lạnh quấn lấy tà áo nhẹ nhàng bay lượn, tựa như một đóa bạch hồng rực rỡ chợt lụi tàn trong khoảnh khắc. Nàng ta dùng hết sức vươn tay về phía trước, như muốn nắm lấy chút hy vọng cuối cùng, nhưng cơ thể không điểm tựa đã mất kiểm soát, lao thẳng xuống vực sâu. Trên vách đá, gương mặt lạnh lùng kia in sâu vào trong đáy mắt Phù Cơ. Không cam lòng! Sao nàng ta có thể chết trong tay người phụ nữ này? Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương