Vẻ mặt Vân Thư thay đổi hẳn, toàn thân tỏa ra khí tức lạnh lẽo khiến người khác kinh sợ. Ánh mắt sắc bén ấy làm đầu óc Phù Cơ trống rỗng trong chốc lát, suýt nữa quên mất rằng nàng ta đã rơi vào bẫy của chính mình.

“Thế nào? Chỉ vì một đứa trẻ mà ngươi nổi giận rồi ư?”

Phù Cơ nhanh chóng thu lại cảm xúc, bật cười khẽ. “Bản thân còn lo chưa xong mà lại giả từ bi trước mặt ta? Chẳng lẽ hắn chọn ngươi cũng vì sự ngu ngốc, nhân hậu này? Nực cười! Đừng có ra vẻ thương xót thiên hạ nữa. Đợi đến khi ngươi nếm trải nỗi thống khổ sống không bằng chết, ta muốn xem ngươi còn có thể cứu giúp người khác không!”

Nói rồi, nàng ta rút từ trong tay áo ra một túi độc phấn đã chuẩn bị sẵn, ánh mắt âm hiểm quét nhìn Vân Thư từ trên xuống dưới. “Ngươi nói xem, nếu ta hủy gương mặt này của ngươi trước, sau đó chặt đứt tay chân, liệu Hoàng Phủ Lăng còn yêu ngươi nữa không?”

Phù Cơ như tưởng tượng ra cảnh tượng khiến nàng ta hả hê, không kiềm được mà bật cười điên dại.