“Sư phụ! Bên ngoài phòng, Phượng Lăng vui mừng khôn xiết, lập tức tiến lên đón người. Quốc sư vươn tay vỗ nhẹ lên vai hắn, cười ha hả: “Vi sư nhận được thư của sư huynh con, đáng tiếc khi ấy ta vẫn còn ở nơi xa, không thể kịp trở về uống rượu mừng của con. Không trách vi sư chứ? Phượng Lăng kích động đến mức khó có thể kiềm chế được. Từ lần chia ly trước, hắn đã không còn nhớ rõ mình đã bao lâu chưa được gặp lại quốc sư. “Sư phụ, dạo này người đã đi đâu vậy? Phụ hoàng cũng không chịu nói với con, khiến đồ nhi vô cùng lo lắng… Lão giả tóc trắng cười sang sảng, giọng điệu vô cùng hào sảng: “Lo lắng cái gì chứ? Dưới trời đất này, chỉ e rằng vẫn chưa có ai có thể giam giữ được sư phụ con đâu! Nói xong, ông nhướng mày, ánh mắt lộ ra sự tự tin đầy kiêu ngạo. Lúc này, ánh mắt xung quanh khiến ông nhanh chóng hoàn hồn, xoay người lại, liền trông thấy một nam tử đang vịn vào khung cửa, ánh mắt phức tạp xen lẫn kích động nhìn mình. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương