Không khí phảng phất mùi hương nhè nhẹ. Phượng Lăng nín thở bước vào, ánh mắt dừng lại trên tà váy đỏ rực. Khóe môi hắn khẽ cong lên, chậm rãi tiến lại gần. “Thư nhi… Giọng nói dịu dàng vang lên, nhưng nữ tử trên giường không có chút động tĩnh. Khi ánh mắt Phượng Lăng rơi trên gương mặt được trang điểm tỉ mỉ kia, trong đáy mắt hắn không kìm được ánh lên một tia bất đắc dĩ. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương