“Vân phu nhân, tay nghề thêu thùa của bà thật sự rất khéo léo, nhưng mà...”

Suốt cả một ngày, lớp thêu trên ống tay áo trong tay Vân phu nhân đã dần thành hình. Đôi hoa liên lý quấn quýt trên viền tay áo, làm cho bộ hỷ phục vốn đơn giản thêm phần rực rỡ và tinh tế.

Ngược lại, nhìn xuống bộ hỷ phục trong tay mình, Tô Cầm không khỏi cảm thấy xấu hổ. Nàng định thêu một con kim long bay lượn, thế nhưng chỉ riêng thân rồng thôi đã không được tự nhiên, mỗi lần nhìn vào lại càng cảm thấy thất vọng với chính mình.

“Hoàng hậu nương nương không cần quá để tâm. Nữ công không phải chuyện có thể thành thạo trong ngày một ngày hai, hơn nữa hiện tại thời gian cũng khá gấp. Điều đáng quý nhất chính là tấm lòng của nương nương. Nếu thật sự không ưng ý, chi bằng để đó, hai ngày tới ta sẽ thức đêm hoàn thành giúp người.” Vân phu nhân ôn tồn an ủi.

Nhưng Tô Cầm lại lắc đầu, giọng nói kiên quyết: “Không được. Bao năm qua ta chưa làm được gì cho Lăng nhi, chẳng lẽ ngay cả bộ hỷ phục cũng phải nhờ tay người khác sao?”