Nhìn gương mặt vô cùng quen thuộc kia, trong mắt Vân Thư lóe lên một tia sáng kỳ lạ. Nàng và Phượng Lăng có nét giống nhau đến vậy, còn người mà nàng gọi là “Lăng Nhi” chẳng lẽ chính là...

“Hoàng hậu nương nương...”

Tô Cầm mỉm cười khẽ nói: “Giờ ta đã không còn là hoàng hậu gì nữa, chỉ là một thôn phụ bình thường giữa chốn núi rừng mà thôi.”

Người phụ nữ ấy chậm rãi bước đến, Vân Thư bỗng nhận ra nàng đã thay một bộ y phục mới. Y phục này rõ ràng mới hơn nhiều so với bộ trước đó, tóc tai cũng đã chải chuốt gọn gàng. Chẳng lẽ nàng đột nhiên biến mất là để về sửa soạn lại bản thân? Nàng đã sớm nhận ra Phượng Lăng rồi sao?

“Vân phu nhân thường xuyên nhắc đến cô với ta, chỉ là không ngờ lại có thể gặp cô nhanh đến vậy.” Đôi mắt mỹ lệ của nàng tràn đầy sự hiền từ, từ trong tay áo lấy ra một chiếc hộp gấm, “Đây là lễ gặp mặt, quà dành cho con dâu, không thể không nhận.”