Hôm nay, Đông Phương Húc vẫn không thượng triều. “Nghe nói ngự thái y đã tỉnh, hoàng thượng suốt đêm không ngủ, ở bên cạnh chăm sóc nàng...” “Haiz, vậy thì tương lai của Thần quốc sẽ ra sao đây?” Một vị đại thần bên cạnh lập tức đưa ánh mắt ngăn cản lời lo lắng kia. Hai người quay đầu lại, liền chạm phải ánh nhìn u ám của Liễu Vân Phong, bèn vội vàng tăng tốc rời đi. Một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên vai Liễu Vân Phong. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương