Đông Phương Húc sải bước đi vào, không ngờ vừa bước vào đã trông thấy bóng dáng mờ ám bên cạnh giường, trong lòng chợt căng thẳng, còn tưởng rằng có kẻ khả nghi đang mưu đồ bất chính với Vân Thư.

Vĩnh Ninh giật mình quay đầu lại, liền chạm phải ánh mắt kinh ngạc của Đông Phương Húc.

“Vĩnh Ninh, muội vào đây bằng cách nào?!”

“Hoàng thượng đến vừa đúng lúc, người này không phải Thư tỷ tỷ!” Vĩnh Ninh chỉ vào nữ tử đang hôn mê trên giường, không ngờ lời này vừa thốt ra đã khiến Đông Phương Húc nổi trận lôi đình.

“Trẫm đã nói không ai được tùy tiện xông vào Niệm Thư Cung, đến bây giờ muội vẫn chứng nào tật nấy?!”