“Bát Hoàng đệ, ngươi làm sao vậy?” Hoàng Phủ Lâm đứng dậy, giọng điệu không mấy khẩn trương. Chỉ thấy thiếu niên ngồi trước bàn đá dường như vô cùng đau đớn, tay hắn siết chặt thành nắm đấm, “Tam hoàng huynh, huynh… huynh đã cho Thụy nhi uống thứ gì...” Một cơn gió nhẹ lướt qua, người áo đen trên nóc nhà lúc này đã đáp xuống đình. “Tam điện hạ làm tốt lắm, Nhị điện hạ sẽ nhanh chóng tới đây.” Hoàng Phủ Lâm chỉ thản nhiên đáp lại, “Chuyện nhỏ như vậy cứ để ta lo liệu, Nhị hoàng huynh cũng quá cẩn thận rồi, chẳng lẽ không tin ta?” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương