Trong sân, Tô Cầm nhìn chằm chằm vào lọn tóc quen thuộc trong lòng bàn tay, bao nhiêu ký ức ùa về. Năm đó, nàng từng ôm một đứa trẻ sơ sinh, bọc trong tã lót, rời xa cố quốc đến tận Thần quốc, giao cho một người bạn cũ nuôi dưỡng. Khi ấy, nàng để lại lọn tóc này, chỉ để sau khi đứa trẻ lớn lên có thể hiểu rằng nàng không phải cố tình bỏ rơi nó. Liên Quốc khi đó không còn phù hợp để nó sinh sống, ngay cả nàng cũng khó bảo toàn mạng sống, chỉ có thể đưa nó rời khỏi quê hương mới có thể giữ được bình an. Nhưng suốt những năm tháng trốn chạy ấy, nàng chưa bao giờ quên đi hơi ấm từ đôi bàn tay bé nhỏ kia. Giờ đây, sau bao năm trời, lọn tóc ấy lại quay trở về tay nàng. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương