Khu rừng xanh mướt ẩn chứa tiên khí mịt mù, đoàn người hùng hậu đã dừng chân dưới chân núi. Chỉ thấy Tham công công dẫn theo mấy cung nữ đã đứng đợi từ lâu. Dường như ông ta không hề để mắt đến những binh sĩ bị thương trong đoàn, chỉ nở nụ cười nhạt rồi bước lên nghênh đón. “Công Tôn tiểu thư vạn dặm xa xôi đến đây, Thái thượng hoàng vô cùng vui mừng. Có điều… nơi này vốn thanh tĩnh, nếu nhiều người cùng lên núi e rằng không thích hợp, mong cô nương thứ lỗi. Ý của Tham công công rất rõ ràng, chính là muốn để một mình Vân Thư lên núi, còn đoàn người phải chờ dưới chân núi. Trong đội ngũ, người đàn ông tuấn mỹ đứng đầu chỉ khẽ đưa mắt, lập tức có hai mươi cao thủ bước lên xếp thành hàng, hiển nhiên là muốn hộ tống Vân Thư lên núi. Hắn không phải nghe lệnh Thái thượng hoàng mà chính là có ý để toàn bộ đội ngũ đóng chốt bốn phía dưới chân núi, đảm bảo Thái thượng hoàng không thể bí mật đưa Vân Thư đến nơi khác. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương