Vân Mục vẫn ở lại phủ tướng quân. Ông không mở lời, Vân Thư cũng không nhắc đến chuyện gì. Vừa rồi, khi định tới bắt mạch cho nàng, ông đã để ý đến đội nhân mã khả nghi, liền đứng ngoài đại sảnh nghe rõ từng câu.

Câu “hoàng tôn tức khiến Vân Mục lập tức đoán ra ý đồ của Thái Thượng Hoàng.

“Trưởng lão họ Ngũ đã trốn đi cùng phương thuốc, hiện giờ lão chỉ còn một hy vọng. Vân Mục nhìn Vân Thư đầy ẩn ý. Nàng lập tức hiểu ra — Thái Thượng Hoàng muốn ép nàng giao ra phương thuốc, lão vẫn chưa từ bỏ giấc mộng trường sinh bất lão.

Công Tôn tướng quân hừ lạnh:

“Hắn muốn mua chuộc Thư nhi? Hừ, chúng ta còn lâu mới thèm!