“Thư nhi, có thấy trong người khó chịu không?” Vân Mục không quên chuyện Vân Thư đã nuốt viên đan dược trường sinh bất lão. Thế nhưng, khi bắt mạch cho nàng, ông lại không phát hiện điều gì bất thường, chỉ thấy mạch tượng hoạt bát hơn trước rất nhiều.

Vân Thư khẽ lắc đầu, thực ra nàng đã sớm đoán được lão trưởng lão nhà họ Ngũ sẽ giở trò này, nên đã uống sẵn thuốc giải. Trong phương thuốc mà nàng sử dụng không có độc tính. Sở dĩ nàng trì hoãn lâu như vậy, một là để chờ viện binh của Phượng Lăng tới cứu con tin, hai là nhằm nghiên cứu các phương thuốc và độc huyết dẫn của trưởng lão Ngũ gia để bào chế thuốc giải. Đề phòng bất trắc, nàng còn chuẩn bị sẵn một viên cho Vân Mục.

“Ta đã uống thuốc giải từ trước, nên không sao cả.”

Bầy rắn trên mặt đất do mất đi sự khống chế của trưởng lão Ngũ gia nên đã tản ra, để lại đầy rẫy những bộ xương trắng rợn người.

“Chỗ này cứ giao cho bọn ta. Nơi đây không tiện ở lâu, Mục bá, hãy mau dẫn Thư nhi rời khỏi đây. Bên ngoài có người của chúng ta tiếp ứng.”