Vào lúc này, cả Vân Thư và Vân Mục đều nhận ra vị trưởng lão nhà họ Ngũ đã hoàn toàn mất đi sự điềm tĩnh thường ngày. Ánh mắt Vân Thư khẽ lóe lên khi thấy vệt máu đen nhỏ giọt từ dưới lớp hắc bào của lão.

“Khụ… Đáng chết! Hắc bào nhân khẽ ho khan, giọng khàn đặc, rồi chống tay vào vách đá lánh sang một góc khuất, giấu đi biểu cảm chật vật. Trận giao đấu dữ dội với ba vị trưởng lão cùng cơn phẫn nộ cực hạn vừa rồi khiến thân thể lão đã có dấu hiệu sụp đổ. Thời gian… không còn nhiều.

Lão lặng lẽ lau đi vết máu bẩn bên khóe môi, rồi đứng thẳng dậy như thể chưa có chuyện gì xảy ra. Chỉ là trong đáy mắt, sự cố chấp lại càng thêm cuồng liệt.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, màn đêm đã phủ xuống bên ngoài.

Đứng suốt cả ngày, sắc mặt Vân Thư đã tái nhợt vì mệt mỏi. Nàng vốn dĩ không thể bì được với vị trưởng lão nhà họ Ngũ — một kẻ nhờ chấp niệm mà cắn răng chống đỡ.