Nghe những lời ấy, Huyết Diên không kìm được thở phào nhẹ nhõm. Nhưng ngay sau đó, ánh mắt kia lại quét tới, tựa hồ như đã nhìn thấu mọi suy nghĩ trong lòng nàng. Huyết Diên lập tức dời mắt đi, trong lòng dâng lên một cơn bất an khó xua tan. Nàng cố gắng bình tâm, chỉ chờ đợi khoảnh khắc khi Vân Thư bước từng bước vào chiếc bẫy mà nàng đã tinh toán. Ngọn lửa trong lò luyện dược đã bùng cháy dữ dội, nhiệt độ trong phòng dâng cao ngột ngạt. Vân Mục thuần thục đưa từng loại dược liệu vào trong Thập Bát Huyền Đỉnh. Đúng lúc này, giọng nói của Huyết Diên vang lên sau lưng: “Vẫn chưa chết à? Cũng chẳng còn bao nhiêu máu, đổi đứa khác đi. Ả cố tình nói lớn, như thể muốn cho Vân Thư nghe thấy. Trên tay nàng, một con dao găm sáng loáng hiện ra, nhưng lần này, ả không định để đứa bé kia chết một cách nhanh gọn. Huyết Diên khinh thường thứ gọi là lòng trắc ẩn của Vân Thư. Càng thấy Vân Thư không muốn giết người, ả lại càng muốn tàn nhẫn hơn trước mặt nàng. Chỉ cần nhìn thấy gương mặt Vân Thư biến sắc dù chỉ một chút, ả sẽ cảm thấy vô cùng sảng khoái. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương