“Khốn kiếp! Khốn kiếp!

Trong căn phòng, từng tiếng đập phá vang lên dữ dội. Huyết Diên hất toàn bộ đồ sứ trên bàn xuống đất, những mảnh vỡ văng tung tóe.

“Con tiện nhân đó! Dám khiến ta mất mặt trước sư phụ như vậy! Ta nhất định… nhất định phải móc tim, moi gan ả! A…

Bàn tay nàng ta bỏng rát, cơn đau như có dầu sôi thiêu đốt từng thớ thịt. Kẻ đó còn ngang nhiên bảo rằng sẽ để nàng đau khổ mấy canh giờ thì sẽ chịu dày vò mấy canh giờ. Dám hành hạ nàng như vậy!

Nghĩ đến khuôn mặt giễu cợt của Vân Thư, Huyết Diên nghiến răng, lập tức đẩy cửa xông ra, lao thẳng về phía nhà lao.