Phòng luyện dược rộng rãi, bố cục rõ ràng. Một bên giá gỗ chất đầy những bộ hài cốt rợn người. Một kẻ mặc hắc y đang đặt lên giá một bộ xương người đẫm máu, tựa hồ lấy đó làm thú vui, khoe khoang chiến tích ghê rợn. Bên kia treo lủng lẳng các loại dụng cụ luyện dược, từng hàng chum vại tỏa ra mùi tanh hắc khó ngửi, thỉnh thoảng lại có rết độc hay mãng xà ló đầu thè lưỡi, nhìn thôi cũng thấu rõ trong đó chứa thứ chi.
Mặt đất ẩm ướt, nhầy nhụa khiến người ta ghê tởm. Từ góc tối vang lên từng hồi nức nở đứt quãng, run rẩy thê lương.
Trong lồng sắt nhốt thú dữ, hai tiểu đồng tử co ro sát vào nhau. Thân vận trung y trắng muốt, khuôn mặt non nớt sạch sẽ, hoàn toàn đối lập với huyết ngục tàn khốc này. Chỉ có ánh mắt ngập tràn khiếp sợ mới minh chứng rằng, bọn trẻ thật sự đang sa vào chốn địa ngục trần gian.
“Cứu... cứu tôi...
Trên giàn sắt, một bé gái bị trói chặt, hơi thở yếu ớt tựa như ngọn đèn dầu trước gió. Đầu cô bé rũ xuống, không thấy rõ biểu cảm đau đớn, nhưng những xiềng xích sắt thô to siết chặt cổ tay cổ chân đã khiến Vân Thư bất giác chau mày. Trên cổ tay nhỏ nhắn chi chít vết cắt, máu đỏ loang lổ khắp nơi. Dường như huyết dịch đã cạn khô, chẳng còn chảy nổi một giọt. Huyết tích sẫm đen khô cứng, dính bết lên y phục, phủ lấy làn da bé nhỏ.