Sáng sớm hôm sau, khi Xuân Hương đi ngang qua phòng Vân Thư, nàng bất giác dừng chân, khẽ nghiêng đầu nhìn vào. Cửa sổ vẫn đóng kín, không thấy bóng dáng người trong phòng. Bình thường vào giờ này, từ bên cửa sổ, nàng đã có thể thấy gương mặt tĩnh lặng và chuyên chú của tiểu thư. Hôm nay, chẳng lẽ tiểu thư ngủ ngon đến vậy sao? Xuân Hương khẽ cười, rồi lặng lẽ rời đi, không muốn quấy rầy giấc nghỉ hiếm hoi của Vân Thư. Trong nhà bếp, hai đầu bếp đang bận rộn chuẩn bị bữa sáng cho tướng quân và tiểu thư. Đột nhiên, một bóng người cao lớn xuất hiện trước cửa. “Ơ, chẳng phải là Mục bá sao? Bữa sáng còn chưa xong, xin ngài chờ thêm chút. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương