Cố Tầm Phương hồi tưởng lại, bàn tay trong tay áo bất giác siết chặt. Sau đó, hắn lấy ra bộ y phục đã mặc hôm nay và ném tới trước mặt Phượng Lăng. Trên ống tay áo bị ăn mòn một nửa vẫn còn tỏa ra mùi hôi thối nồng nặc. Ánh mắt Phượng Lăng thoáng hiện một tia u ám, cảnh tượng này hắn đã quá quen thuộc. “Khi người đó thấy chiếc hộ thủ này, sắc mặt liền biến đổi, vì vậy ta mới phải lập tức nhắc nhở Điện hạ. Giờ nhớ lại mùi máu tanh trên người hắn, dạ dày ta vẫn còn khó chịu. Cố Tầm Phương vừa nói, vừa đưa tay xoa ngực. Máu tanh? Vân Thư và Phượng Lăng lập tức đưa mắt nhìn nhau, cả hai đồng thời nghĩ đến một người. “Hắn sao lại xuất hiện trên đường phố kinh đô… Không ngờ Cố Tầm Phương lại chạm trán người của nội tộc Vũ gia, hơn nữa còn để đối phương phát hiện ra chiếc hộ thủ do hắn chế tác. Chắc chắn khi trở về, kẻ đó sẽ bẩm báo với Thái Thượng Hoàng. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương