Nghe xong những lời này, Liên Hoàng chỉ cảm thấy mất hết mặt mũi, trong lòng thầm mắng cái thằng nhóc này rốt cuộc là giống ai. Năm xưa, hắn cũng là một bậc quân tử nho nhã, còn mẹ nó, Cầm nhi, lại càng là người hiền thục, đoan trang. Thế nào lại sinh ra một thằng con vừa cứng đầu vừa hay giúp người ngoài như vậy? Xem ra ngoài bộ dáng ra, nó chẳng thừa hưởng chút nào ưu điểm của cha mẹ.
“Nghe cứ như là phụ hoàng bắt nạt vợ con vậy. Mà vợ con, kỳ nghệ còn chẳng thua kém con đâu. Cả đêm đánh cờ, Vân Thư chẳng hề nương tay, Liên Hoàng vắt óc suy nghĩ cũng chỉ hòa được một ván, còn lại thua hai ván, mà ván cuối cùng lại đang giằng co ở thế ngàn cân treo sợi tóc. Hắn không khỏi kinh ngạc, một nữ tử trẻ tuổi như vậy, làm sao có thể có tâm tư sâu sắc đến thế. Mưu kế lẫn thế cờ đều vận dụng khéo léo, thậm chí còn hơn cả Phượng Lăng.
Nghe giọng điệu chua chát kia, Phượng Lăng liền hiểu ngay rằng Vân Thư chắc chắn đã khiến Liên Hoàng thua thảm, khóe miệng lập tức nhếch lên một nụ cười đắc ý. Hai người bọn họ quả thực là một cặp trời sinh, ngay cả tác phong cũng giống nhau.
“Sau này phụ hoàng cứ gọi Phúc công công đến đánh cờ cho thỏa đáng, nếu thua rồi thì cũng chẳng ai phải chịu trách nhiệm.
“…… Nếu không phải vì Vân Thư đang ở đây, Liên Hoàng thật sự muốn tống cổ thằng con trai độc mồm này ra ngoài. Hắn hắng giọng, kìm lại cơn tức giận: “Chẳng lẽ đêm khuya thế này chỉ để đến đón vợ sao? Nói đi, có chuyện gì?