Hoàng Phủ Lâm cẩn thận quan sát thiếu niên đang ngồi bên cạnh mình. Đôi bàn tay nhỏ đặt trên đầu gối, ánh mắt ảm đạm nhìn xuống mặt đất, lộ rõ vẻ phòng bị. Nhưng Hoàng Phủ Lâm không hề có ý định từ bỏ. Trên phương diện thu phục lòng người, hắn chưa từng thất bại. Người ngoài đều cho rằng hắn chỉ là một hoàng tử vô dụng, phải dựa vào Nhị hoàng tử Hoàng Phủ Ngọc mà sống, trở thành tay sai của y. Nhưng thực ra, Hoàng Phủ Lâm chưa từng cam chịu số phận. Trong những lần thay Hoàng Phủ Ngọc làm việc và thu phục nhân tâm, hắn đã âm thầm lôi kéo được không ít triều thần. Có người là do hắn hứa hẹn những lợi ích mà Hoàng Phủ Ngọc không thể đáp ứng, có kẻ bị hắn lợi dụng lòng căm ghét đối với Hoàng Phủ Ngọc để ngấm ngầm trung thành với hắn. Còn một số ít triều thần… là vì khâm phục tài năng của hắn. Hoàng Phủ Lâm luôn tự nhận mình không thua kém bất kỳ hoàng tử nào. Thực tế, việc làm dưới trướng Hoàng Phủ Ngọc cũng giúp hắn dễ dàng mở rộng thế lực. Vậy nên, đối với hắn, việc thu phục Hoàng Phủ Thụy chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay, chỉ cần kiên nhẫn thêm một chút. “Thật ra, hoàng huynh nghĩ rằng… phụ hoàng chỉ đang muốn bảo vệ đệ mà thôi. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương