“Nhị điện hạ không cần tức giận, việc bệ hạ bất công với các hoàng tử, Thái Thượng Hoàng đều thấy rõ trong mắt. Huyết mạch của tộc Quốc Sĩ không phải dễ đối phó đâu.” Tham công công nhàn nhã nhấp một ngụm trà. Hoàng Phủ Ngọc cuối cùng cũng dịu bớt sắc mặt, nghiêng người tới gần: “Lần này không thể khiến phụ hoàng bắt giữ Công Tôn Thư, không biết hoàng tổ phụ có trách phạt con không?” Giọng điệu nịnh bợ, rõ ràng muốn thăm dò thái độ của Thái Thượng Hoàng qua lời Tham công công. Tham công công chỉ cười sâu xa: “Nhị điện hạ yên tâm, Thái Thượng Hoàng không trách cứ điện hạ đâu. Vốn dĩ bệ hạ chẳng ưa gì Tứ điện hạ, giờ người đã chết, bệ hạ cũng không vì chuyện này mà xử phạt Công Tôn Thư, gây xích mích với Đại điện hạ.” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương