Ầm ầm...

Bầu trời bỗng nhiên u ám, một cỗ xe ngựa phóng vội vào hoàng cung.

Trước hành cung của Ngọc Quý phi đã treo đầy lụa trắng, càng khiến tòa cung điện lộng lẫy này phủ một tầng sát khí thê lương.

Xe ngựa chậm rãi dừng lại trước cung. Một người đàn ông trung niên bước xuống, ngước mắt nhìn lên những dải lụa trắng phấp phới, không kìm được mà thở dài. Nếu có thể, hắn thực sự không muốn vào cung vào thời điểm này. Hiện giờ trong cung thị phi rối ren, đúng là một nơi không lành.

“Tô đại nhân.”