Lão công công tóc bạc trắng, đôi mày ánh lên ý cười, thản nhiên nhận lễ của nhị hoàng tử, “Nhị điện hạ, không cần khách khí như vậy. Lão nô còn nhớ năm xưa gặp điện hạ, khi đó vẫn là một hài tử ngây ngô, nay đã trưởng thành xuất chúng như thế, lão nô thật lòng vui mừng thay điện hạ.

Hoàng Phủ Ngọc thầm cân nhắc dụng ý của Tham công công khi đến đây hôm nay, chắc chắn không chỉ đơn giản là đến chuyện trò. Ai nấy đều rõ, trong cung hiện tại sóng ngầm cuồn cuộn, phụ hoàng và Thái thượng hoàng tranh đấu quyền lực không ngớt. Tham công công xuất hiện, hẳn là đến truyền đạt ý chỉ của Thái thượng hoàng. Vị khách quý ngàn vàng khó gặp này, Hoàng Phủ Ngọc tất nhiên phải hạ mình tiếp đãi chu đáo.

“Bản điện cũng rất nhớ hoàng tổ phụ. Phiền Tham công công thay mặt Ngọc nhi gửi lời vấn an đến hoàng tổ phụ.

Tham công công mỉm cười, “Thật hiếm thấy nhị điện hạ có lòng hiếu thuận như vậy. Thái thượng hoàng vẫn luôn nhớ mong điện hạ, còn khen điện hạ là hoàng tôn xuất sắc nhất trong số các hoàng tôn.

Đôi mắt Hoàng Phủ Ngọc sáng lên, trong lòng vui sướng khôn xiết. Phải biết rằng, hắn thậm chí còn không nhớ rõ dung mạo của Thái thượng hoàng, vậy mà hôm nay Thái thượng hoàng lại nhắc đến hắn. Điều này chẳng phải có nghĩa rằng, Thái thượng hoàng đang nghiêng về phía hắn sao?