Lời vừa thốt ra, mụ ma ma đứng bên cạnh sợ đến nỗi nghẹn giọng, không thốt nên lời. Hoàng hậu nương nương, sao người lại dám đối đầu với bệ hạ vào thời khắc hiểm nguy này? Nếu có thể rời khỏi địa lao, chẳng lẽ lại không tìm được cơ hội thoát thân hay sao? Quả nhiên, trên gương mặt Liên Quốc Hoàng thoáng hiện một nụ cười khinh bạc: “Cũng phải. Ngươi hại quá nhiều người, tất nhiên chẳng dễ dàng tin tưởng bất kỳ ai. Ánh mắt hoàng hậu khẽ rung lên, lời châm chọc ấy khiến tim nàng nhói đau. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương