Nàng giống như một lữ khách đứng trước ngã ba đường, bối rối không biết nên bước tiếp theo lối nào. Mỗi con đường trước mắt đều khiến nàng sợ hãi, chẳng có lối nào thực sự an toàn.

“Trong mắt ta, việc hôm nay nhị hoàng phi tìm đến ta đã chứng tỏ trong lòng cô đã có chút dao động rồi, đúng không?”

Vừa dứt lời, Vân Thư liền thấy Ngô Tuệ Vân giật mình ngẩng lên, ánh mắt có chút bối rối: “Ta...”

Đúng vậy, nàng thực sự dao động. Chính điều này khiến nàng cảm thấy xấu hổ. Trong suy nghĩ của Ngô Tuệ Vân, một khi đã xuất gia thì lẽ ra không nên vướng bận trần thế nữa. Thế nhưng, sự xuất hiện của Đông Phương Duệ đã làm xáo trộn tất cả. Nàng không hiểu tại sao mình lại có những suy nghĩ này, rõ ràng hắn chính là người đã đẩy nàng vào vực thẳm đau khổ năm xưa.

Nhận ra sự ngượng ngùng trong lòng Ngô Tuệ Vân, Vân Thư chậm rãi bước đến bên chậu cảnh, nhẹ nhàng vuốt ve những tán lá xanh mướt, tạo ra bầu không khí thư thái hơn. “Trong mắt ta, bất kể giữa nhị điện hạ và nhị hoàng phi từng xảy ra chuyện gì thì rốt cuộc vẫn còn tình nghĩa vợ chồng. Khi cô nghĩ rằng nhị điện hạ đã không còn trên đời, cô không chọn tái giá mà quy y cửa Phật. Trong mắt ta, đó chính là sự chân tình, đáng quý hơn những kẻ chỉ biết xu nịnh gió chiều nào theo chiều ấy.”