Tham công công tiến đến trước mặt Liên Hoàng, đôi mày bạc phất nhẹ trong gió, mang theo nụ cười như có như không. “Nô tài tham kiến bệ hạ, hoàng hậu nương nương. Bệ hạ, bao năm không gặp, người vẫn còn tráng kiện như xưa.” Không hổ danh là người hầu cận bên Thái Thượng Hoàng, khí chất và thái độ của ông ta hoàn toàn khác biệt với những thái giám thông thường. Càng không giống một nô tài, mà giống một cao nhân ẩn sĩ, mang theo phong thái tiên phong đạo cốt. Từ khoảnh khắc đám người này xuất hiện, sắc mặt Liên Hoàng đã trở nên u ám đến đáng sợ, như thể đối diện với một cơn đại hồng thủy sắp tràn đến. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương