“Hoàng thượng... thích nàng ta?” Biểu cảm mà hoàng hậu cố gắng duy trì bấy lâu cuối cùng cũng xuất hiện một vết nứt. Nhưng dường như Liên Hoàng không hề nhìn thấy sự dao động trong cảm xúc của nàng. “Sao thế? Chẳng lẽ ngươi không cảm thấy Anh Tư rất đặc biệt sao? Trẫm đã chán ngấy những nữ nhân dịu dàng yếu đuối, dáng người mảnh mai rồi. Trên người nàng ấy, trẫm nhìn thấy khí chất rộng rãi mà những nữ nhân bình thường không có. Điều này, rất giống với tiên hoàng hậu.” Câu nói này của Liên Hoàng đúng là có phần chân thật, nhưng hoàng hậu không thể nào chấp nhận được. “Một kẻ như Trần Anh Tư, sao có thể so sánh với tiên hoàng hậu!” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương