Trong tĩnh thất của phủ Thừa tướng, một trận khóc thương ai oán vang lên. Đặng thị nhào lên người Lục Thăng Vân, giọng khàn đặc mà bi thương: “Thăng Vân, con mau tỉnh lại đi! Mẫu thân đến thăm con đây, Thăng Vân ơi…” Lục đại nhân đứng một bên, môi mím chặt, ánh mắt trầm lặng, chẳng biết đang suy nghĩ điều gì. Chỉ có đôi bàn tay giấu trong ống tay áo là khẽ run lên. Mặc kệ bao nhiêu người khuyên bảo, Đặng thị vẫn không chịu rời khỏi con trai mình. Công công bên cạnh thấy cảnh tượng này cũng không đành lòng nhìn thêm, bèn tiến lên khuyên nhủ Lục đại nhân: “Đại nhân, người mất cũng đã mất, xin hãy mau chóng đưa Lục thiếu gia về phủ để lo hậu sự.” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương