Cô gái nhỏ này đột nhiên biến thành kẻ bị hại, cố gắng giành lấy sự đồng cảm của mọi người. Nhưng chỉ cần nghĩ đến việc nếu nàng thật sự nhìn thấy tiểu thư Công Tôn giết người ngay tại chỗ mà lại khoanh tay đứng nhìn, thì có thế nào cũng chẳng thể khiến người khác đồng cảm nổi.

Vân Thư nhẹ nhàng vươn tay, khẽ vuốt lại mấy sợi tóc lòa xòa bên tai, khôi phục dáng vẻ thanh nhã thong dong như trước, tựa như nữ tử lạnh lùng kiên quyết vừa rồi không hề là nàng.

“Dù có nhiều người chứng minh thần nữ đã đến Ám Hồ Viên, nhưng thần nữ có thể tự mình chứng minh, rằng suốt thời gian đó thần nữ vẫn luôn ở trong phòng dược của Thái y viện.”

“Cái gì?”

Lời của Vân Thư khiến không ít người kinh ngạc. Một người làm sao có thể tự chứng minh sự trong sạch của chính mình?