“Dù cho đại hoàng huynh có phẫn nộ cũng chẳng ích gì, thay vì trách Hạ Nhi ăn nói hoang đường, chi bằng nhìn kỹ lại người mà huynh chọn làm đại hoàng phi đi! Một nữ nhân không biết liêm sỉ như vậy, liệu có xứng đáng làm đại hoàng phi của Liên Quốc không?! Hoàng Phủ Hạ nghiến răng nghiến lợi nói, hận ý dâng đầy trong mắt. Nàng chưa từng quên bàn tay của mình vì ai mà bị phế.
Dựa vào việc lời nói của mình có lý, nàng ta càng trở nên ngạo nghễ, “Thái y chẳng phải đã kiểm tra qua cho Lục thiếu gia rồi sao? Họ nói Lục thiếu gia trúng xuân dược, sau đó vì sốc gió mà chết đuối trong hồ. Như vậy chẳng phải đã chứng minh lời Hạ Nhi nói là sự thật hay sao?
Nghe thấy Cửu công chúa nhắc đến mình, vị thái y kia run lẩy bẩy, cảm giác vô số ánh mắt đang đổ dồn về phía mình, nhất thời hoảng loạn, chỉ có thể ấp úng đáp: “Đúng… đúng vậy…
Hoàng Phủ Hạ thong thả bước đến gần Vân Thư, giọng nói đầy chế nhạo: “Nếu tiểu thư Công Tôn không có gì khuất tất, vậy tại sao khi phụ hoàng hỏi, nàng chỉ nói Lục thiếu gia chết đuối, mà không nhắc đến việc hắn đã trúng xuân dược? Đường đường là ‘Diệu Thủ Tiên Huệ’*, nàng ngay cả chuyện này cũng không nhận ra, đúng là trò cười thiên hạ!
Lúc này, ánh mắt mọi người nhìn Hoàng Phủ Hạ đã thay đổi. Trước nay họ luôn nghĩ Cửu công chúa là kẻ nghịch ngợm, không ngờ hôm nay lại mồm miệng sắc bén đến vậy, khiến tiểu thư Công Tôn không thể phản bác lấy một câu.