“Tỷ tỷ...” Ngọc Quý phi thấy Đặng thị vẫn tiếp tục dây dưa, sắc mặt lập tức lạnh xuống. “Nửa đêm nửa hôm, muội bảo bản cung phái người đi tìm, chẳng phải sẽ làm phiền giấc ngủ của mọi người sao? Nếu ngày mai Thăng Vân tự trở về, muội muốn bản cung phải giải thích thế nào với bệ hạ?!” “Chuyện này...” Đặng thị nhất thời nghẹn lời. Ngọc Quý phi nói cũng không sai, tuy nàng đang vô cùng lo lắng nhưng nếu hành động lỗ mãng, e rằng sẽ gây ra rắc rối lớn hơn. Nghĩ vậy, nàng ta đành tạm thời im lặng, miễn cưỡng nhượng bộ. “Vậy... muội sẽ về tiếp tục tìm kiếm, nếu ngày mai vẫn không thấy người, xin tỷ...” “Biết rồi, biết rồi! Thật là, đến một khắc cũng không để cho bản cung được yên thân!” Cùng lúc đó. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương