Ngọc Quý phi hơi nhướng mày, nhưng ánh mắt ấy lại khiến Đặng thị lạnh sống lưng, nhất thời cảm thấy vết thương trên trán càng thêm nhức nhối. “Muội muội có biết đây là nơi nào không?” “…” Đặng thị giật mình, lông mày khẽ giật, lắp bắp nói: “Đây… đây là hoàng cung…” “Muội muội có biết, tiểu thư Công Tôn vào cung là vì chuyện gì không?” Giọng điệu chua ngoa của nàng khiến Đặng thị càng thêm bất an. Nàng run rẩy đứng lên, không biết phải lấy bao nhiêu dũng khí mới có thể kiềm chế ham muốn bỏ chạy của mình: “Là… là để chữa trị cho điện hạ…” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương