Chỉ nghe thấy một tiếng “xoẹt”, dải lụa bên hông bị xé rách. Điều khiến Phù Cơ không thể chịu đựng nổi chính là bản thân nàng lúc này vô cùng nhục nhã mà lại không thể phản kháng. Từ nhỏ đến lớn, nàng chưa từng trải qua sự sỉ nhục như vậy, đôi mắt lập tức đỏ hoe. “Thả ta ra...” Giọng điệu ra lệnh đã không còn chút khí thế nào nữa. Hoàng đế nước Liên đã hoàn toàn xem nàng là một người khác, trong mắt tràn ngập nhu tình. Trong bóng tối, Phượng Lăng lặng lẽ nhìn đôi nam nữ đang quấn lấy nhau mà không có ý định ngăn cản. Nhưng hắn chợt cảm thấy lòng mình có chút biến đổi. Phụ hoàng không phải đã từng nói rằng, trong lòng ngài, người duy nhất ngài yêu chỉ có mẫu hậu sao? Nhưng tình yêu ấy, hóa ra vẫn không thể thắng nổi sắc đẹp? Vậy thì, những gì trước đây hắn từng chứng kiến về sự si tình của hoàng đế, chẳng phải càng khiến hắn trở nên ngu ngốc hơn sao? Hắn đã từng cho rằng phụ hoàng cũng có nỗi khổ riêng, nhưng giờ đây, hắn mới thấy bản thân thật nực cười. Phù Cơ nhớ rõ, trong tay áo nàng có giấu một thanh đoản đao, chính là để phòng bị những tình huống bất ngờ như thế này. Nhưng điều nàng không thể chấp nhận được chính là lúc này, đôi tay nàng lại hoàn toàn vô lực, chỉ có thể run rẩy đặt trên ngực hoàng đế nước Liên. Hơi thở nóng rực của nam nhân phả vào cổ, trong mắt Phù Cơ tràn đầy sự xấu hổ và sát ý. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương