Cung nữ nằm trên đất co rúm người lại, hai tay nắm chặt thành quyền, không cách nào thả lỏng. Lúc này, ống tay áo nàng ta đã được vén lên, lộ ra cánh tay trắng nõn, trên đó cắm vài cây ngân châm mảnh. Nữ tử thanh nhã kia không biết đã cho cung nữ uống thứ gì, nhưng hàng lông mày vốn nhíu chặt của nàng ta lại dần giãn ra, sắc mặt tái nhợt cũng bắt đầu ửng hồng trở lại. “Nàng… nàng ấy tỉnh rồi!” Có người kinh hô, mọi người lập tức nhìn thấy cung nữ đang nhắm chặt hai mắt, hàng mi khẽ run rẩy. Vân Thư cẩn thận nâng đỡ cổ nàng ta, rồi tinh tế châm một cây ngân châm vào sau gáy. Một tiếng rên khe khẽ vang lên, sau đó, dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, cung nữ chậm rãi mở mắt. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương