Sáng sớm hôm sau. Người thiếu nữ trước gương đã trang điểm xong xuôi, nàng hơi nghiêng đầu, đưa tay chạm vào cây trâm lạnh buốt trên tóc, khẽ thốt lên: “Đây là… Xuân Hương phía sau nhìn thoáng qua, liền mỉm cười nói: “Đây là cây trâm mới mà tướng quân chuẩn bị cho tiểu thư, nô tỳ thấy nó rất hợp với y phục hôm nay của tiểu thư. Thoạt nhìn không có gì nổi bật, nhưng khi cài lên mái tóc của Vân Thư, lại khiến nàng càng thêm thanh nhã thoát tục, mái tóc đen nhánh cũng càng thêm óng ả. Công Tôn tướng quân luôn coi Vân Thư như châu ngọc trong tay, quần áo, trang sức mới chưa bao giờ thiếu, nên lần này nàng cũng không suy nghĩ nhiều. Xe ngựa đã được chuẩn bị từ sớm, lần này trong cung còn đặc biệt phái người tới đón. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương