“Bổn tiểu thư đang chữa bệnh cho công tử nhà các ngươi, ai dám ngăn cản, tự gánh hậu quả.” Giọng nói thanh thoát nhưng mang theo uy nghi lạnh lẽo khiến đám hộ vệ của Lục Thăng Vân không dám nhúc nhích. Đây là phủ Tướng quân! Chỉ cần một tên lính gác ở đây thôi cũng là cao thủ võ công, bọn họ nào dám làm càn? “Phải rồi, eo của Lục công tử còn chưa được kiểm tra. Để ta châm cứu vài mũi, đảm bảo công tử có thể rời khỏi phủ Tướng quân một cách khỏe mạnh, hùng dũng như rồng như hổ!” Châm... châm cứu?! Hai mắt Lục Thăng Vân đỏ vằn tia máu, nhưng đôi chân hắn lúc này đã tê liệt, không thể nhúc nhích, muốn trốn cũng không được. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương