Tim Hoàng hậu đập liên hồi, hiển nhiên đã bị Phượng Lăng chọc tức đến cực độ. Công Tôn Tướng quân hừ lạnh một tiếng, trong lòng thầm vỗ bàn khen ngợi. Chính là phải để Hoàng hậu nếm trải cảm giác bị người khác ép buộc, thật sự sảng khoái vô cùng! Hoàng đế Liên Quốc chẳng buồn để ý đến tiếng khóc lóc của Hoàng hậu, nhưng trong lòng cũng có chút thắc mắc. Lăng Nhi từ khi nào lại dám nói ra những lời như vậy? Ông nhướng mày, yên lặng chờ xem con trai mình sẽ nói tiếp điều gì. Nếu hắn không đưa ra được một lý do hợp lý, chỉ e văn võ bá quan cũng sẽ không dễ dàng bỏ qua cho hắn. “Hoàng hậu nương nương chẳng phải đã nói phải lấy thân mình làm gương sao? Sao giờ lại thấy ủy khuất?” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương