Lúc này, dù có cho thư đồng kia một vạn lá gan, hắn cũng không dám phủ nhận nữa. Hắn run rẩy nhìn Nam Phương Phi cầu cứu, không biết nên nói gì cho phải. Hoàng hậu vẫn giữ nụ cười trên môi khi nhìn Nam Phương Phi, nhưng trong lòng cũng thầm thở phào. Nghe nói gần đây sức khỏe của Nam lão gia không tốt, hôm nay ông không thể vào cung chúc mừng, nếu không, bà ta sẽ không thể dễ dàng làm khó Nam thiếu gia như thế này. Quả nhiên vẫn còn quá trẻ, Nam Phương Phi vẫn chưa thể nắm vững quyền lực của Nam gia ở Liên Quốc, càng không biết cách sử dụng nó để phản kích. “Một tên thư đồng nho nhỏ, bản cung hỏi mà ngươi dám không trả lời?” Hoàng hậu đột nhiên nghiêm giọng, dọa cho thư đồng sợ đến mức hai chân mềm nhũn, lập tức quỳ rạp xuống đất. “Tiểu nhân, tiểu nhân...” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương